Vào tháng 12 năm 2019, cô Nguyễn Thị Son bất ngờ nhận được tin dữ từ bệnh viện Phụ sản Trung ương chẩn đoán cô bị ung thư tử cung trong một lần đi khám bệnh. Tuổi già, lại một mình gồng gánh nuôi cả gia đình, cô Son vô cùng suy sụp và lo lắng. Nhưng vốn là người vợ, người mẹ tần tảo lo cho mẹ già, con côi, cô Son quyết tâm chiến đấu với căn bệnh ung thư tử cung. Mà khi đó người ta thường ví căn bệnh này như án tử treo trên đầu.

Hành trình chiến đấu với bệnh ung thư tử cung của cô Nguyễn Thị Son 

Là một người phụ nữ kiên cường và hết lòng vì gia đình. Từ thời thanh xuân không may chồng cô qua đời vì bạo bệnh, một mình phải nuôi mẹ già và 4 người con, cô Nguyễn Thị Son (quê ở Kim Hoa – Mê Linh – Hà Nội) chính là một tấm gương sáng về người phụ nữ Việt Nam: tần tảo sớm hôm, không chỉ lo việc nước mà còn đảm việc nhà. Khó khăn, vất vả là thế nhưng đến khi con cái đã lớn khôn, tuổi cao sức yếu, mẹ già đã ra đi và từ đó theo thời gian gánh nặng gia đình cũng từ từ nhẹ dần.

Khi các con cô đã trưởng thành và lập gia đình. Bước vào độ tuổi ngoài 60, tưởng được sống cuộc sống vui vẻ, bình yên bên con cháu thì bỗng cuối tháng 12 năm 2019, cô Son đã nhận được tin dữ, nó như tiếng sét đánh ngang tai cô, cô bị chẩn đoán mắc bệnh ung thư tử cung. Ở thời điểm đó, khi nghe tin dữ này, cô Son không tin nhưng đó lại là sự thật khi cô đi khám ở tất cả bệnh viện lớn nhỏ về ung bướu đều chẩn đoán cô mắc căn bệnh này.

Tuổi già, sức yếu, người mẹ tảo khang ấy nay lại mắc phải căn bệnh trầm kha, khiến ai nấy đều vô cùng lo lắng và đau xót. Biết được tin này, con cái cô Son cũng rất buồn và lo lắng cho mẹ. Là người phụ nữ đã trải qua nhiều vất vả, một mình thay chồng chăm mẹ già và nuôi con cái lớn khôn, cô Son không hề sợ hãi căn bệnh này. Vì cô nghĩ, giờ cô mà suy nghĩ tiêu cực, lo lắng quá thì cô sẽ ra đi vì bệnh này rất nhanh rồi con cháu cô biết làm thế nào, con cái nó còn suy sụp hơn cô ấy. Đúng là như vậy, người phụ nữ kiên cường đó không chịu khuất phục trước căn bệnh ung thư thế kỷ, trong khi cả làng ai biết chuyện cũng bảo cô chắc chắn là chết. Nhưng cô lúc nào cũng lạc quan và tìm mọi cách để sống chung với bệnh.